Thơ Tản Đà

Thuận bút

Mười mấy năm xưa ngọn bút lông

Xác xơ chẳng bợn chút hơđồng

Bây giờ anh đổi lông ra sắt

Cách kiếm ăđời có nhọn không

  

Năm hết hữu cảm

Đời người lo mãi biết bao thôi

Mái tóc xanh xanh trắng hết rồi!

Sự nghiệp nghìn thu xa vút mắt

Tài tình một gánh nặng bên vai

Hợp tan tri kỹ người trong mộng

Rộng hẹp danh thân đất với trời!

Sương phủ cánh mai năm giục hết

Ngày xuân con én lại đưa thoi

Mưa thu đất khách

 Mưa mưa mãi ngày đêm rả rích

Giọt mưa thu dạ khách đầy vơi

Những ai mặt bể chân trời

Nghe mưa ai có nhớ nhời nước non

  

Thơ rượu

 Đời người như giấc chiêm bao

Nghìn xưa đã mấy ai nào trăm năm

Một đoàn lao lực lao tâm

Quý chi chữ Thọ mà lăm sống nhiều

Có tiền chưa dễ mà tiêu

Ham danh lắm kẻ như diều đứt dây

Thương ai cho bận lòng đây

Cho vơi hủ rượu cho đầy túi thơ!

Cảnh đời gió gió mưa mưa

Buồn trông ta phải say sưa đở buồn!

Rượu say thơ lại khai nguồn

Nên thơ rượu cũng thêm ngon giọng tình

Rượu thơ lại mình ta với mình

Khi say quên cả cái hình phù du


Thề Non Nước

Nước non nặng một lời thề

Nước đi đi mãi không về cùng non

Nhớ lời nguyện nước thề non

Nước đi chưa lại non còn đứng không

Non cao những ngóng cùng trông

Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày

Xương mai một nắm hao gầy

Tóc mây một mái hãy còn tuyết sương

Trời tây nổi bóng tà dương

Càng phơi vẻ ngọc nét vàng phôi pha

Non cao tuổi vẫn chưa già

Non thời nhớ nước, nước mà quên non

Dù cho sông cạn đá mòn

Còn non, còn nước, hãy còn thề xưa

Non xanh đã biết hay chưa

Nước đi ra bể lại mưa về nguồn

Nước non hội ngộ còn luôn

Bảo cho non chớ có buồn làm chi

Nước kia dù hãy còn đi

Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui

Nghìn năm giao ước kết đôi

Non non nước nước không nguôi lời thề

 

Muốn làm thằng cuội

Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi !

Trần thế em nay chán nửa rồi

Cung quế đã ai ngồi đó chửa ?

Cành đa xin chị nhắc lên chơi !

Có bầu có bạn can chi tủi

Cùng gió cùng mây, thế mới vui !

Rồi cứ mỗi đêm rằm tháng tám

Tựa nhau trông xuống thế gian cười.

 

Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu (dịch)

Người xưa cưỡi hạc đi đâu

Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ

Hạc vàng bay mất từ lâu

Nghìn năm mây trắng lững lờ còn bay

Hán Dương sông tạnh cây bày

Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non

Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai

Tống biệt

Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai

Suối tiễn, oanh đưa luống ngậm ngùi

Nửa năm tiên cảnh

Một bước trần ai

Ước cũ, duyên thừa, có thế thôi!

Đá mòn, rêu nhạt

Nước chảy, huê trôi

Cái hạc bay vút tận trời

Trời đất từ đây xa cách mãi

Cửa động

Đầu non

Đường lối cũ

Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi

My Châu Trọng Thủy

 Một đôi kẻ Việt người Tần

Nữa phần ân ái nữa phần oán thương

Vuốt rùa chàng đổi máy

Lông ngổng thiếp đưa đường

Thề nguyền phu phụ

Lòng nhi nữ

Việc quân vương

Duyên nọ tình kia dở dở dang

Niệm gấm vó câu

Trăm năm giọt lệ

Ngọc trai nước giếng

Ngàn thu khói nhang

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s